Đối tượng của xét xử phúc thẩm không chỉ là phần bản án, quyết định sơ thẩm chưa có hiệu lực pháp luật bị kháng cáo, kháng nghị. Đúng hay sai?
Hỏi: Đối tượng của xét xử phúc thẩm không chỉ là phần bản án, quyết định sơ thẩm chưa có hiệu lực pháp luật bị kháng cáo, kháng nghị. Đúng hay sai?
Đáp: Khẳng định trên là đúng.
Cơ sở pháp lý: Khoản 1 Điều 330, Điều 345 Bộ luật Tố tụng hình sự 2015.
Khoản 1 Điều 330 Bộ luật Tố tụng hình sự 2015 như sau: “Xét xử phúc thẩm là việc Tòa án cấp trên trực tiếp xét xử lại vụ án hoặc xét lại quyết định sơ thẩm mà bản án, quyết định sơ thẩm đối với vụ án đó chưa có hiệu lực pháp luật bị kháng cáo hoặc kháng nghị“.
Điều 345 Bộ luật Tố tụng hình sự 2015 quy định về phạm vi xét xử phúc thẩm như sau: “Tòa án cấp phúc thẩm xem xét phần nội dung của bản án, quyết định bị kháng cáo, kháng nghị. Nếu xét thấy cần thiết, có thể xem xét các phần khác của bản án, quyết định không bị kháng cáo, kháng nghị“.
Như vậy, theo quy định trên, đối tượng của xét xử phúc thẩm không chỉ là phần bản án, quyết định sơ thẩm chưa có hiệu lực pháp luật bị kháng cáo, kháng nghị mà nếu xét thấy cần thiết, có thể xem xét các phần khác của bản án, quyết định không bị kháng cáo, kháng nghị. Bản án, quyết định không bị kháng cáo, kháng nghị tức là bản án, quyết định đã có hiệu lực thì có thể vẫn là đối tượng của xét xử phúc thẩm.
