Tất cả các tổ chức, cá nhân sản xuất sản phẩm tại khu vực mang tính chỉ dẫn địa lý được sử dụng chỉ dẫn địa lý đó. Đúng hay sai?

Hỏi: Tất cả các tổ chức, cá nhân sản xuất sản phẩm tại khu vực mang tính chỉ dẫn địa lý được sử dụng chỉ dẫn địa lý đó. Đúng hay sai?

Đáp: Khẳng định trên là sai.

Căn cứ pháp lý: Điều 79, 80 Luật Sở hữu trí tuệ.

            Điều 79 Luật Sở hữu trí tuệ quy định về điều kiện chung đối với chỉ dẫn địa lý được bảo hộ như sau:Chỉ dẫn địa lý được bảo hộ nếu đáp ứng các điều kiện sau đây:

  1. Sản phẩm mang chỉ dẫn địa lý có nguồn gốc địa lý từ khu vực, địa phương, vùng lãnh thổ hoặc nước tương ứng với chỉ dẫn địa lý;
  2. Sản phẩm mang chỉ dẫn địa lý có danh tiếng, chất lượng hoặc đặc tính chủ yếu do điều kiện địa lý của khu vực, địa phương, vùng lãnh thổ hoặc nước tương ứng với chỉ dẫn địa lý đó quyết định.”

Điều 80 Luật Sở hữu trí tuệ quy định về đối tượng không được bảo hộ với danh nghĩa chỉ dẫn địa lý như sau: “Các đối tượng sau đây không được bảo hộ với danh nghĩa chỉ dẫn địa lý:

  1. Tên gọi, chỉ dẫn đã trở thành tên gọi chung của hàng hóa theo nhận thức của người tiêu dùng có liên quan trên lãnh thổ Việt Nam;
  2. Chỉ dẫn địa lý của nước ngoài mà tại nước đó chỉ dẫn địa lý không được bảo hộ, đã bị chấm dứt bảo hộ hoặc không còn được sử dụng;
  3. Chỉ dẫn địa lý trùng hoặc tương tự với một nhãn hiệu đang được bảo hộ hoặc đã được nộp theo đơn đăng ký nhãn hiệu có ngày nộp đơn hoặc ngày ưu tiên sớm hơn, nếu việc sử dụng chỉ dẫn địa lý đó được thực hiện thì có khả năng gây nhầm lẫn về nguồn gốc thương mại của hàng hóa;
  4. Chỉ dẫn địa lý gây hiểu sai lệch cho người tiêu dùng về nguồn gốc địa lý thực của sản phẩm mang chỉ dẫn địa lý đó.”

Như vậy, theo các quy định trên, các tổ chức, cá nhân sản xuất tại khu vực mang chỉ dẫn địa lý nếu đáp ứng được các điều kiện theo Điều 79 và không thuộc các đối tượng không được bảo hộ với danh nghĩa là chỉ dẫn địa lý theo Điều 80 thì mới được sử dụng chỉ dẫn địa lý chứ không phải tất cả đều được sử dụng chỉ dẫn địa lý. Ở đây, chúng ta cần phải phân biệt hai khái niệm “chỉ dẫn địa lý” và “chỉ dẫn nguồn gốc”. Chỉ dẫn nguồn gốc là dấu hiệu chỉ ra tên địa lý của một quốc gia, một khu vực hay một vùng cụ thể nơi sản phẩm được tạo ra mà không cần dựa trên chất lượng hay tính chất đặc thù của sản phẩm. Chỉ dẫn nguồn gốc không phải là sự đảm bảo về chất lượng của sản phẩm mà chỉ là giúp người tiêu dúng biết được sản phẩm đó có xuất xứ từ đâu, ví dụ: Made in Vietnam, Made in China…

Ví dụ: Bảo hộ chỉ dẫn địa lý “Cao Phong” (Hòa Bình) cho sản phẩm cam quả: Cam Cao Phong có vỏ quả màu vàng đậm, tép màu vàng đậm; mùi thơm đặc trưng, mọng nước, vị ngọt đậm. Nếu tổ chức, cá nhân ở Cao Phong, Hòa Bình cho sản phẩm cam quả nhưng không có đặc trưng như trên thì cũng không được bảo hộ với danh nghĩa là chỉ dẫn địa lý.

error: Content is protected !!