Dấu hiệu chỉ nguồn gốc địa lý của hàng hóa, dịch vụ không được bảo hộ là nhãn hiệu trong mọi trường hợp. Đúng hay sai?
Hỏi: Dấu hiệu chỉ nguồn gốc địa lý của hàng hóa, dịch vụ không được bảo hộ là nhãn hiệu trong mọi trường hợp. Đúng hay sai?
Đáp: Khẳng định trên là sai.
Căn cứ pháp lý: Điểm đ, khoản 2, Điều 74, Luật sở hữu trí tuệ.
Nhãn hiệu là dấu hiệu dùng để phân biệt hàng hoá, dịch vụ của các tổ chức, cá nhân khác nhau.
Điểm đ, Khoản 2, Điều 74, Luật sở hữu trí tuệ quy định về nhãn hiệu bị coi là không có khả năng phân biệt nếu nhãn hiệu đó là dấu hiệu thuộc một trong các trường hợp sau đây: “đ) Dấu hiệu chỉ nguồn gốc địa lý của hàng hóa, dịch vụ, trừ trường hợp dấu hiệu đó đã được sử dụng và thừa nhận rộng rãi với danh nghĩa một nhãn hiệu hoặc được đăng ký dưới dạng nhãn hiệu tập thể hoặc nhãn hiệu chứng nhận quy định tại Luật này“.
Theo quy định trên, về nguyên tắc dấu hiệu chỉ dẫn nguồn gốc địa lý của hàng hóa, dịch vụ sẽ không được bảo hộ là nhãn hiệu vì không có khả năng phân biệt thuộc dấu hiệu không được bảo hộ với danh nghĩa nhãn hiệu. Tuy nhiên, có trường hợp ngoại lệ đó là dấu hiệu chỉ dẫn nguồn gốc địa lý của hàng hóa, dịch vụ đã được sử dụng và thừa nhận rộng rãi với danh nghĩa một nhãn hiệu hoặc được đăng ký dưới dạng nhãn hiệu tập thể hoặc nhãn hiệu chứng nhận quy định tại Luật sở hữu trí tuệ thì vẫn được bảo hộ là nhãn hiệu. Như vậy, dấu hiệu chỉ dẫn nguồn gốc địa lý của hàng hóa, dịch vụ được bảo hộ nếu thuộc trường hợp ngoại lệ của quy định trên chứ không phải trong mọi trường hợp dấu hiệu chỉ nguồn gốc địa lý của hàng hóa, dịch vụ không được bảo hộ.
